Câu chuyện của Nguyễn Thanh Hà, người đứng sau xưởng in
Nguyễn Thanh Hà — CEO In Quang Minh
Có những buổi tối tôi còn nán lại xưởng, chỉ để nhìn một tờ in chạy ra, kiểm tra màu dưới ánh đèn. Nghề này không cho phép mình lười kiểm tra, dù là đơn một nghìn bản hay một trăm bản.
Tôi không nói điều này để kể khổ. Tôi kể vì đó là cách mười lăm năm làm nghề in offset thay đổi tôi — từ một người chỉ biết vận hành máy in, thành một người tin rằng mỗi đơn hàng, dù nhỏ đến đâu, đều xứng đáng được làm tử tế.
Tôi còn nhớ một lần, một khách hàng nhỏ tìm đến tôi sau khi bị một nơi khác từ chối. Họ không cần số lượng lớn. Họ chỉ cần một thương hiệu được làm tử tế ngay từ đầu. Người ta lắc đầu vì "số lượng không đáng mở máy". Tôi nhận. Không phải vì thương hại. Vì tôi hiểu: thương hiệu của họ, dù nhỏ, vẫn cần một khởi đầu chuẩn mực.
Từ ngày đó, tôi quyết định: Quang Minh sẽ không chọn khách theo số lượng. Tôi chọn khách theo nhu cầu thật.
Một anh làm tinh dầu thiên nhiên, lần đầu gặp tôi chỉ hỏi đúng một câu: "Anh ơi, in ấn bao bì giá rẻ mà vẫn đẹp được không?" Anh mang theo một mẫu chai nhỏ, dán tạm một miếng giấy in màu mực phun, góc đã hơi cong vì ẩm.
Một chị làm mỹ phẩm handmade từng nói với tôi: "Em làm kem dưỡng cả tháng mới ra công thức, mà cái nhãn dán lên trông như hàng chợ, em buồn lắm."
Một bạn trẻ làm startup, tay cứ siết chặt tập card visit như sợ nó rơi, trước một buổi gặp đối tác quan trọng.
Tôi viết những câu chuyện này ra không phải để kể khổ thay họ. Tôi kể vì mỗi lần nghe một câu như vậy, tôi lại chắc chắn hơn về điều mình tin: thương hiệu nhỏ không xin được ưu ái. Họ chỉ xin được đối xử đúng mực.
Từ những đơn hàng vài trăm bản đầu tiên, Quang Minh đã đồng hành cùng hơn 100 doanh nghiệp và tổ chức — từ Trường Quốc tế thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội, Trường Đại học Ngoại ngữ, Công ty CP Đầu tư phát triển thương hiệu Nhật Minh, đến Công ty CP Vy Uyên. Lớn có, nhỏ có. Tôi giữ một nguyên tắc duy nhất cho tất cả: hỏi "dùng để làm gì" trước khi hỏi "bao nhiêu".
Tôi sinh ra và lớn lên ở Phú Thọ, học THPT Chuyên Hùng Vương rồi vào Hà Nội theo học Đại học Luật Hà Nội. Con đường tưởng sẽ đi theo ngành pháp lý — nhưng duyên nghề đưa tôi đến với ngành in. Và tôi chưa bao giờ hối hận.
Tôi có bốn đứa con. Nuôi bốn đứa trẻ và vận hành một xưởng in dạy tôi cùng một bài học: không có gì chạy đúng nếu thiếu sự kiên nhẫn và kiểm tra kỹ trước khi "xuất xưởng".
Ngoài công việc, tôi chạy bộ. Không phải để thi đấu — mà vì đó là khoảng thời gian hiếm hoi trong ngày tôi không cần trả lời ai, không cần kiểm tra màu in, không cần quyết định gì. Chỉ cần đặt một chân trước chân kia. Nghề in dạy tôi sự tỉ mỉ; chạy bộ dạy tôi sự kiên trì — hai thứ đó, hoá ra, đều cần thiết như nhau.
Nếu câu chuyện này giống với điều anh/chị đang tìm — một nơi làm in ấn tử tế, dù đơn hàng lớn hay nhỏ — nhắn tôi qua Zalo.
Nhắn Zalo — 0912081933